CỬ - TẮC
Thiền Nguyệt 1 là một Thiền tăng thi sĩ, viết một bài thơ trong đó có 2 câu như sau:
“Khi Thiền tăng gặp nhau liền khảy móng tay.
Nhưng ít ai biết như vậy có nghĩa gì”.
Đại Huệ nghe bài thơ này, gặp Thiền Nguyệt và hỏi, “Nghĩa là gì?”
Thiền Nguyệt không đáp.
TỤNG
⚡️ Genro:
Một cái khảy móng tay chẳng dễ phê bình,
Khi chưa qua hết 110 thành trì, chớ khảy.
Tôi phải hỏi bà lão già cụm rụm bán giày,
Sao không đi chân trần đến kinh đô, hả cụ?
⚡️ Fugai:
Chớ có xem đại khái nhé.
Ông biết chăng, nó là kiếm cắt lưỡi người ta.
Khi thấy thỏ xuất hiện thì ó liền rượt theo.
Chẳng phải tôi đã nói trước rồi sao, ông ta không biết mà.
Đến đây vẫn tốt, nhưng thay vì vậy, không ai hiểu được.
Cắt ngón tay đi.
Ông muốn đợi đến khi gặp Di Lặc ư?
Bà ta không hiểu được cảm giác của bàn chân người khác.
Lưng mình khó rửa.