GIỚI THIỆU
Sư người Thái Hòa, người bổn châu. Ban đầu tham vấn thiền sư Tú. Về sau, nhân hai tông giáo hóa hưng thạnh, đồ chúng của ngài Thần Tú luôn luôn chê Nam tông rằng: Đại sư Huệ Năng chẳng biết một chữ, có sở trường gì?
Thần Tú bảo:
Huệ Năng được vô sư trí, thâm ngộ thượng thừa, ta không bằng ngài. Vả lại thầy của ta, là Ngũ tổ đích thân truyền trao y pháp, há vô ích sao! Ta hận không thể đi xa đến để thân cận, luống thọ ân Quốc vương. Các ông không nên kẹt ở đây, nên đến Tào khê thưa hỏi những điều nghi. Ngày sau trở về, nên vì ta nói.
Sư nghe lời này, lễ bái từ biệt, đi đến Thiều Dương, theo chúng tham thỉnh, chẳng nói ở đâu đến.
Khi ấy, Lục tổ bảo chúng rằng: Nay có người trộm pháp, ẩn trong hội này.
Sư bước ra lễ bái và thưa đầy đủ việc của ông.
Tổ bảo: Thầy của ông dùng cái gì để dạy chúng?
Sư thưa: Thường chỉ dạy đại chúng, trụ tâm quán tịnh, thường ngồi chẳng nằm.
Tổ bảo: Trụ tâm quán tịnh là bệnh chẳng phải thiền, thường ngồi là câu chấp nơi thân, đến với lý đâu ích gì? Nghe ta nói kệ:
Sanh lai tọa bất ngọa
Tử khứ ngọa bất tọa
Nguyên thị xú cốt đầu
Hà vi lập công quá.
Khi sống ngồi chẳng nằm
Khi chết nằm chẳng ngồi
Vốn là đầu xương thúi
Vì sao lập công được.
Sư thưa: Chưa rõ đại sư lấy pháp gì dạy người?
Tổ bảo: Ta nếu nói có pháp cho người, tức là dối ông. Chỉ là tùy phương mà cởi trói, tạm gọi là tam-muội. Nghe ta nói kệ:
Nhất thiết vô tâm tự tánh giới
Nhất thiết vô ngại tự tánh huệ
Bất tăng bất thối tự kim cang
Thân khứ thân lai bổn tam muội.
Tất cả không tâm tự tánh giới
Tất cả không ngại tự tánh huệ
Chẳng tăng chẳng giảm tự kim cang
Thân đến thân đi vốn tam-muội.
Sư nghe kệ hối hận, bèn cảm tạ liền quy y. Trình một bài kệ:
Ngũ uẩn huyễn thân
Huyễn hà cứu cánh
Hồi thú chơn như
Pháp hoàn bất tịnh.
Năm uẩn thân huyễn hóa
Huyễn làm sao cứu cánh
Trở lại tìm chơn như
Pháp bèn thành bất tịnh.